Linh hồn Vương Nguyên lướt ra khỏi thể xác. Ở trạng thái linh hồn, ngũ quan hắn tràn ngập vẻ phẫn nộ và không cam lòng. Hắn hung hăng trừng mắt nhìn đối thủ bên Hỏa Linh môn, sau đó chui tọt vào chiếc bát đen của một vị tu sĩ Trúc Cơ trung niên phía sau.
Vị tu sĩ Trúc Cơ trung niên tay nâng chiếc bát đen, đợi linh hồn Vương Nguyên chui vào trong bèn lặng lẽ cất vào tay áo. Động tác và thần thái vô cùng bình thản, dường như đã sớm liệu trước kết cục này.
"Thiên kiêu Hỏa Linh môn quả thực ngày càng tàn nhẫn, ra tay không chút lưu tình."
"Vạn Ma cốc đã vậy, đệ thất linh mạch cũng như thế."




